Thứ Năm, 21 tháng 5, 2015

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2015

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2015

Cuộc sống phức tạp hay con người khiến cuộc sống trở nên phức tạp...

Cuộc sống quá phức tạp hay nó đang nghĩ quá đơn giản.

Buồn cho cái sự đời, khi sinh ra nó được mọi người vui vẻ chào đón bằng tất cả tình yêu thế nhưng đôi khi nó lại nghĩ có hay chăng đó là giả tạo, có khi mọi người lại nghĩ sao nó không phải là một thằng con trai cơ chứ.



Lớn lên một chút đi mẫu giáo được các cô yêu chiều suốt ngày ẵm về nhà ( Mọi người kể lại thế ). Nhưng nó lại nghĩ hay các cô cố tình không cho nó về để dần dần quên đi bố mẹ mình - than ôi cái suy nghĩ khủng khiếp mà một đứa trẻ con có thể nghĩ ra.

Bắt đầu đi học đỡ hơn một chút là ở cái tuổi này biết suy nghĩ hơn và cũng không quá là già nên chúng nó chơi với nhau rất thoải mái và thành thật không vướng bận so đo hay ganh ghét. Thế cơ mà nó lại bị sốc khi có người nói về nó rằng nó là đứa con vô cảm, nó không vô cảm mà chỉ lười tâm sự mà thôi. Nó cũng chẳng nghĩ nhiều về điều đó, nó chỉ cần biết nó làm gì và những người thân của nó hiểu là được.



Khi lên đại học, xa nhà cuộc sống xô bồ hơn, phải tự lo cho cuộc sống ăn ở và những cám dỗ bên ngoài nó cũng đã biết cảnh giác hơn với những người xung quanh. Quãng thời gian sinh viên trôi qua êm ả không sóng gió.

Bắt đầu đi làm là điều ao ước khi còn ngồi trên ghế nhà trường nhưng đến khi đi làm rồi thì "đời không như là mơ". Nói thì người ta kêu "Cáo già giả nai", thực chất nó còn quá ngây thơ đối với môi trường làm việc đầy phức tạp. Cái mà nó nhìn thấy lại không giống như nó nhìn thấy ở một góc nào đó. Tưởng chừng như ai cũng rất thoải mái nhưng đằng sau đấy lại là cả một mớ bòng bong. Nó sợ mình sẽ bị biến mất trong cái mớ bòng bong đó không một vết tích.

Đến giờ nó mới thấu câu nói của mẹ "cuộc sống phức tạp lắm không đơn giản như con nghĩ đâu". Những nó lại thấy cuộc sống phức tạp hay con người khiến cuộc sống trở lên phức tạp...

Chân Ngắn
Continue Reading →

Viết cho một khoảnh khắc nhớ anh đến cồn cào

Người ta thương nói tôi ngu ngốc khi đặt quá nhiều niềm tin vào một người, yêu một người hết mình bởi khi yêu ai với tôi người đó là tất cả...
Tôi đã từng trải qua hai mối tình, mà cũng không hẳn là như thế...không biết bắt đầu từ đâu nhỉ, thui thì bắt đầu từ câu chuyện xảy ra sớm nhất.

Mối tình đầu là từ cái thời còn cắp sách mài đũng quần trên ghế nhà trường, khi mà tình cảm của con người ta còn vô cùng trong sáng và đơn giản. Chẳng biết từ khi nào mà tự dưng tôi lại cảm nắng thằng bạn cùng lớp, người mà hẳn nửa kỳ đầu lớp 10 tôi còn chẳng biết đến sự tồn tại của hắn. Và cứ thế tôi thích hắn một cách vô thức, ban đầu thì hắn không biết đâu chỉ nghĩ rằng bạn bè quý nhau thôi ( ngây thơ thật đấy làm gì có chuyện đơn thuần là bạn bè chớ ). Rồi thế là những lần chơi đùa vui vẻ cùng với nhau và cũng những đứa bạn khác trong lớp nữa, hắn dường như cũng đã nhận ra cách đối xử khác đặc biệt của tui dành cho hắn. Và cuối cùng chúng tôi cũng bắt đầu yêu nhau, nhưng tình yêu đó không được bao lâu vì cả hai nhận ra đó chỉ là cảm xúc trẻ con mà thôi.



Trời ơi ! Bí mật cuối cùng cũng bị bại lộ, nhưng mà thui kệ dù sao cũng thấy thoải mái hơn hẳn khi mà giữ mãi tình cảm của mình mà không ai biết.
Mối tình thứ 2, không con là tình cảm trẻ con thích thích nhau nữa, nó là thứ tình cảm khiến con người ta vật vã, đau khổ thậm chí có những người nghĩ đến cả việc hy sinh bản thân mình vì nó... thứ mà người ta hay gọi nó là TÌNH YÊU ! Đối với tôi tình cảm nó chưa đến mức như vậy, nhưng cũng đủ để tôi cảm thấy rằng mình thật sự đã thấy ĐAU mỗi khi nghĩ đến người ấy. Hẳn là đọc đến đây bạn đã hiểu được rằng, tôi đang yêu đơn phương. Tôi đã nhiều lần chửi thề rằng, tại sao tại sao lại có cái thứ tình cảm chết tiệt này chứ, làm tổn hao bao nhiêu nước mắt của tôi. Nhưng nghĩ lại phải chăng tôi đang chung tình một cách ngu ngốc với một người mà có lẽ người đó sẽ không bao giờ để ý đến tôi...?



Có ai đó nói rằng buông bỏ một người tình để đổi lấy trăm người yêu, tức là bạn hãy từ bỏ theo đuổi một người mà không bao giờ để ý đến bạn, để nhìn ra xung quanh còn có rất nhiều người đang để ý đến bạn, dành tình yêu cho bạn mà bạn lại bỏ lỡ...

Mình muốn nhắn đến các cô gái rằng hãy yêu đi yêu nhiều vào những trước hết hãy học cách yêu bản thân mình trước đã...

Chân Ngắn
Continue Reading →

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

Chia tay, hay tạm thời ngừng yêu !

Là vì tôi cô đơn giữa đời trôi...!
Sài Gòn ôm đồm nhiều quá, ôm những con người lạ lẫm tứ phương, ôm cái không khí oi ả đầy nắng của hạ sang, ôm những kỉ niệm chưa bao giờ là của mình. Ai cũng nghĩ Sài Gòn chắc hẳn mạnh mẽ lắm. Nhưng khi sống lâu trong lòng nơi đây, mới biết, Sài Gòn chất chứa những nỗi buồn không đáy, của những người đã từng là của nhau -mới biết Sài Gòn có những nơi không nên ở một mình..

Em đã thử, một buổi chiều, với sự cô đơn đến vơi người, mang nó chạy khắp lòng thành phố, rồi bật khóc thảm thương, kí ức ào ạt về, như những cơn mưa bất chợt của tháng 4, rồi vô tình xô ngã bức tường lòng tưởng đã xây dựng vững chắc lắm rồi..những kỉ niệm sẽ chỉ còn là những hoài niệm...
Đến lúc lên đèn, mặt trời cũng muốn vội vã trốn chạy, để lại Sài Gòn quay cuồng cố né mình khỏi bóng tối đặc quánh. Cố làm mình ồn ã, hoa lệ. Cố tạo cho mình cái vỏ bọc thật mạnh mẽ. Nhưng đâu đó vẫn thấy được cái khắc khoải,thành phố thật cô đơn giữa người với người...
Em chưa bao giờ tin, mình chỉ còn lại một mình. Hay đơn giản chỉ là dừng lại, nghỉ chân sau một chặng đường dài. Nhưng chúng ta sẽ dừng lại bao lâu, có phải đến lúc giống như những con người lướt qua chỉ biết mỗi tên nhau, phải không?
Em lạc bước, mò mẫm tìm kiếm, bàn tay trống rỗng, lòng khô khốc, bật run giữa dòng người, em bé nhỏ đến nỗi trở nên vô hình. Loay hoay mãi, quẩn quanh vẫn vậy, vẫn là em, gầy guộc, mong manh, trở nên trầm lặng -em bỗng thấy sợ khi phải đối diện với chính mình..Giống như một phép so sánh, bài toán của chúng mình như vô cùng hạn, không điểm dừng, không lời giải, anh cũng chẳng bận lòng, lười biếng ngoảnh người đi, để lại câu chuyện còn dang dở...
Chúng ta dừng lại... đến khi nào?
Bật một bản nhạc, đeo phôn, nhắm mắt, buông thõng lòng mình, cứ khóc đi, cho bản thân mềm yếu để nhìn lại một lần nữa, trút hết ra, rồi sẽ rời khỏi cái trạm dừng của chính lòng mình, và mạnh mẽ, không vì cô đơn, mà mạnh mẽ để Sài Gòn bớt gánh nặng lòng người đi...
"Là vì tôi cô đơn giữa đường phố thân thuộc, là vì tôi hôm nay cô đơn giữa đời trôi..."

Continue Reading →

Popular Posts