Thứ Ba, 25 tháng 8, 2015

Dấu hiệu sắp sinh: các mẹ bầu cần lưu ý?



Dấu hiệu sắp sinh: Khi chuyển dạ, nhiều bà mẹ không để ý sẽ dễ dẫn tới những trường hợp đáng tiếc.

Rất nhiều bà mẹ tương lai băn khoăn về các dấu hiệu chuyển dạ. Khi nào thì nó sẽ xảy ra? Cảm giác lúc ấy như thế nào? Nó sẽ kéo dài trong bao lâu? Và câu hỏi thường gặp nhất: Làm thế nào để biết thời điểm sinh bé đã đến?

Quả thật rất khó để dự đoán câu trả lời cho ba câu hỏi đầu tiên, vì ở mỗi lần sinh ở mỗi người là khác nhau. Nhưng chúng tôi có thể giúp đỡ bạn với câu hỏi thứ tư: nhận biết thời điểm sinh em bé đang đến. Có một số dấu hiệu rõ ràng chứng tỏ bạn sắp chuyển dạ mà bạn nên biết. Hãy lưu ý đến và chúng sẽ nói cho bạn biết rằng: bé sắp chào đời rồi đấy!


TRƯỚC KHI SINH: 1 ĐẾN 4 TUẦN TRƯỚC KHI CHUYỂN DẠ

1. Em bé “di chuyển”

Khoảng một vài tuần trước khi bắt đầu sinh bé, em bé sẽ dần di chuyển vào vị trí trong khung xương chậu của bạn (đối với những người lần đầu tiên làm mẹ: trong ca sinh sắp tới của bạn, hiện tượng “tụt bụng” này thường không xảy ra cho đến khi bạn thực sự đau đẻ). Em bé của bạn đang di chuyển đến vị trí để chuẩn bị chui ra: đầu bé chúc thấp xuống dưới. Dĩ nhiên là, bạn có thể cảm thấy bước chân của mình ở thời điểm này trở nên lạch bạch hơn nhiều so với trước đây – và bạn có thể quay lại thói quen thường xuyên đi tiểu giống như bạn đã làm trong ba tháng đầu mang thai, bởi vì đầu của em bé đang đẩy xuống phía bàng quang. Nhưng tin tốt là bạn sẽ cảm thấy dễ thở hơn nhiều, kể từ khi em bé di chuyển ra xa khỏi phổi của bạn.

2. Cổ tử cung của bạn bị giãn nở

Cổ tử cung của bạn cũng sẽ chuẩn bị cho việc sinh nở: Nó bắt đầu giãn ra (mở) và mỏng đi trong vài ngày hoặc vài tuần trước khi bạn chuyển dạ. Trong tuần bạn đi khám lại, bác sĩ của bạn có thể đo lường và theo dõi sự giãn nở và mỏng đi của tử cung thông qua một bài kiểm tra đánh giá từ bên trong. Nhưng ở mỗi người lại có những bước tiến triển khác nhau, do đó không được phép nản lòng nếu cổ tử cung của bạn giãn nở chậm (hoặc chưa có dấu hiệu biến chuyển).

3. Bạn cảm thấy bị gò bó và đau lưng hơn

Đặc biệt nếu đây không phải là lần đầu tiên mang thai của bạn, bạn có thể cảm thấy khó cử động và đau ở háng và lưng như khi cơn đau đẻ sắp đến gần. Cơ bắp và khớp xương của bạn cũng được kéo dài và chuyển sang thế chuẩn bị cho việc sinh nở.

4. Bạn cảm thấy các khớp của mình bị lỏng lẻo

Trong suốt thời kỳ mang thai, các hooc-môn relaxin đã thực hiện làm mềm và nới lỏng tất cả các dây chằng (nó cũng giải thích cho sự vụng về của bạn ở 3 tháng cuối). Trước khi chuyển dạ, bạn có thể nhận thấy các khớp trên khắp cơ thể của bạn trở nên lỏng lẻo. Hãy thư giãn nào – đây chỉ là một cách tự nhiên để khung xương chậu của bạn mở cửa cho “hành khách nhỏ” của mình đặt chân vào thế giới.

5. Bạn bị tiêu chảy

Giống như các cơ bắp trong tử cung của bạn được thư giãn để chuẩn bị cho việc sinh nở, do đó các cơ khác trong cơ thể của bạn – bao gồm cả các cơ nằm trong trực tràng cũng vậy. Điều đó có thể dẫn đến đại tiện lỏng. Mặc dù gây khó chịu nhưng điều này là hoàn toàn bình thường; hãy trữ nước cho cơ thể và nhớ rằng đó là một tín hiệu tốt!

6. Bạn ngừng tăng cân (hoặc giảm cân)

Tăng cân có xu hướng chững lại ở những ngày cuối của thai kỳ. Một số bà mẹ tương lai thậm chí còn bị mất một vài kí-lô! Đây là điều bình thường và sẽ không ảnh hưởng gì đến cân nặng của bé. Cân nặng của bé vẫn tăng, nhưng bạn lại đang mất cân do mức độ của nước ối thấp, cần phải vào nhà vệ sinh nhiều lần và có thể do tăng hoạt động.



7. Bạn cảm thấy càng lúc càng mệt mỏi … hoặc bạn có một sự thôi thúc để dọn dẹp

Chờ một phút nào, đây là kì mang thai thứ ba hay kì mang thai thứ nhất vậy? Giữa bàng quang hoạt động mạnh và sự kiệt sức, đôi khi bạn có thể cảm thấy như bạn đang quay trở về quá khứ. Đó là việc bạn có kích thước bụng siêu lớn, cùng với bàng quang bị nén lại, nó có thể làm cho bạn khó (hoặc thậm chí là không thể) có được một giấc ngủ ngon trong những ngày và những tuần cuối cùng của thai kỳ. Hãy xếp chồng những chiếc gối lên và chợp mắt bất cứ lúc nào vào ban ngày nếu bạn có thể! Đó là, trừ khi bạn đang có cảm giác đối lập với sự mệt mỏi: Một số bà mẹ bị bùng nổ năng lượng khi ngày sinh nở gần kề, và không thể cưỡng lại sự thôi thúc dọn dẹp và sắp xếp lại tất cả những đồ đạc gì nằm trong tầm mắt của mình. Không sao, miễn là bạn đừng lạm dụng nó!

SẮP SINH: THỜI ĐIỂM TRƯỚC KHI BẮT ĐẦU SINH

8. Dịch tiết âm đạo có sự thay đổi màu sắc và độ đậm đặc

Trong những ngày cuối trước khi sinh, bạn sẽ nhận thấy lượng chất dịch âm đạo được tiết ra nhiều hơn và đặc hơn. Bạn cũng có thể thấy lớp chất nhầy bong ra – đó là lớp nhầy giống như hình nút chai bít kín tử cung lại. Chất nhầy đó có thể được tiết ra với dạng mảng lớn (trông giống như chất nhầy ở mũi, nhưng có lẫn những vệt máu nhạt) hoặc đôi khi chúng được tiết ra ở dạng những mảnh rất nhỏ (bạn có thể không hề nhìn thấy trong khi chúng được tiết ra rất nhiều). Chất dịch đặc, có mùi nồng này còn được gọi là hiện tượng ra “mè tây” (theo cách gọi của dân gian) và là một dấu hiệu tốt cho thấy việc sinh nở sắp diễn ra (mặc dù không thấy những cơn co thắt xuất hiện hoặc tử cung giãn nở 3-4 cm, thì quá trình sinh con vẫn có thể diễn ra trong vòng một vài ngày nữa!).

9. Các cơn co thắt trở nên mạnh và thường xuyên hơn

Các cơn co thắt là dấu hiệu sớm nhận biết việc sắp sinh. Bạn có thể phải trải qua các cơn co thắt Braxton-Hicks trong vài tuần hay thậm chí cả tháng trước khi sinh. Bạn sẽ cảm thấy đau tức khó chịu bởi các cơ ở tử cung đang siết chặt để chuẩn bị cho thời điểm hết sức quan trọng (đón chào bé yêu ra đời). Làm thế nào để bạn có thể nhận biết được sự khác biệt giữa các cơn co thắt báo hiệu chuyển dạ thật và giả? Hãy cùng chúng tôi tìm hiểu những dấu hiệu chuyển dạ thực sự dưới đây nhé:

Nếu bạn sắp sinh, các cơn co thắt sẽ trở nên mạnh mẽ hơn chứ không phải giảm nhẹ đi.
Nếu bạn thay đổi tư thế, vị trí, cơn co thắt cũng không biến mất.
Những cơn đau co thắt bắt đầu ở phần lưng dưới và chuyển lên vùng bụng dưới, và có thể là xuống cẳng chân của bạn.
Các cơn co thắt phát triển: Chúng diễn ra thường xuyên và gây đau đớn hơn, đôi khi còn tạo nên một mô hình diễn biến thường xuyên nữa.

10. Vỡ ối

Trong khi những bộ phim sẽ tạo cho bạn suy nghĩ rằng mình sẽ biết cách sinh nở khi bắt đầu vỡ ối (tất nhiên là trong một bữa tối lãng mạn tại nhà hàng đông vui), tuy nhiên đó chỉ là kịch bản mà thôi, trong thực tế điều đó rất khó có thể xảy ra. Vỡ ối là một trong những dấu hiệu cuối cùng báo hiệu sắp sinh mà hầu hết phụ nữ đều nhận thấy – và điều này chỉ xảy ra đối với chưa đầy 15% tổng số ca sinh. Vì vậy, bạn không nên trông chờ vào nó như là dấu hiệu duy nhất nhận biết sắp sinh!

Nếu bạn vẫn cảm thấy mình không thể nhận biết được khi nào để thông báo rằng “Đã đến lúc rồi!” và sẵn sàng để đón chào bé yêu ra đời, hãy cố gắng không được lo lắng về vấn đề này. Bạn có thể đến gặp các bác sĩ hoặc nữ hộ sinh của mình thường xuyên, và họ sẽ giúp bạn nhận biết tất cả các dấu hiệu quan trọng báo hiệu sinh nở.

Tôi có nên gọi cho bác sĩ?

Vào cuối thai kỳ, bác sĩ sẽ tư vấn cho bạn về những việc cần làm khi các cơn co thắt trở nên thường xuyên hơn, chẳng hạn như “Hãy gọi cho tôi khi những cơn co thắt diễn ra quá 5 phút sau thời điểm chúng bắt đầu xuất hiện ít nhất một tiếng đồng hồ”. Khoảng thời gian giữa những cơn co thắt không phải lúc nào cũng cách đều nhau thật chính xác, nhưng nếu chúng đang trở nên khá đều đặn, thì đó sẽ là lúc bạn cần phải khám bác sĩ. Nếu bạn nghĩ rằng mình sắp sinh rồi, nhưng không biết chắc chắn, thì hãy gọi cho bác sĩ; họ có thể tư vấn cho bạn về những gì đang diễn ra. Đừng cảm thấy xấu hổ hay lo lắng khi gọi điện ngoài giờ hành chính (các bác sĩ hay nữ hộ sinh của bạn sẽ hiểu được điều này khi bạn chuẩn bị sinh con).

Bạn nên luôn luôn gọi cho bác sĩ khi:

Bạn bị chảy máu hoặc dịch tiết có màu đỏ tươi (không phải màu nâu hay màu hồng nhạt).
Vỡ ối – đặc biệt là nếu chất lỏng có màu xanh hoặc nâu; đây có thể là dấu hiệu của phân su (phân đầu tiên của trẻ sơ sinh, nếu bé hít hay nuốt phải nó trong khi sinh thì sẽ vô cùng nguy hiểm).
Bạn bị thay đổi về thị lực, đau đầu, sưng phù nặng hoặc đột ngột. Đây có thể là triệu chứng của tiền sản giật, hoặc tăng huyết áp do thai kỳ.
Nguồn: dauhieu.com
Continue Reading →

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2015

Những kiểu áo mát cho ngày hè

Những mẫu áo với màu sắc, chất liệu và kiểu dáng siêu mát, thích hợp cho mùa hè năng động của các cô nàng dạo phố ngày hè.

Khi những đợt nắng đầu tiên tràn về, cùng với đó là nhiệt độ lên cao, vấn đề ưu tiên của các cô nàng không còn là mặc gì cho đẹp nữa, mà là mặc gì cho mát. Để chọn lựa những bộ đồ siêu mát cho mình, bạn cần quan tâm tới chất liệu và thiết kế. Áo thun ba lỗ (tanktop), những chiếc áo thun oversize và sơ mi chất liệu mỏng nhẹ sẽ là gợi ý tuyệt vời cho bạn trong mùa hè này.

1. Áo thun ba lỗ (tank top)

Áo hun ba lỗ sẽ là câu trả lời hoàn hảo cho câu hỏi thường trực của mùa hè: Mặc gì cho mát?





Áo thun ba lỗ phối đa dạng với các loại đồ: váy điệu đà, quần jeans khỏe khoắn hay quần thể thao gọn nhẹ














Những ngày hè nóng nực, một chiếc áo ba lỗ chất liệu voan nhẹ nhàng vẫn giữ được cho bạn nét lịch sự mà vẫn đầy sảng khoái



chất liệu thun màu mè cho các tín đồ ưa màu sắc

2. Những chiếc áo màu trắng

Màu trắng là màu của sự thanh khiết và giản dị. Áo thun trắng in họa tiết đáng yêu, hay sơ mi trắng kiểu oversize phóng khoáng sẽ là công cụ giảm nhiệt cho bộ đồ của bạn một cách hiệu quả.





Không gì mát mẻ hơn là bộ đồ với chiếc áo trắng đơn giản nhẹ nhàng – dù là tới công sở hay đi dạo chơi đều đẹp



3. Áo màu pastel nhẹ nhàng

Không gì thoải mái hơn là một chiếc sơ mi màu pastel hoặc họa tiết nhẹ nhàng. Đặc biệt hơn, những gam màu như bạc hà, xanh ngọc sẽ thực sự là cơn gió mát lành mà một cô nàng sành điệu nên chọn để dịu hóa bộ trang phục giữa ngày nóng bức.



Sơ mi gam màu pastel nhẹ nhàng mà cuốn hút sẽ là cơn gió mát lành giữa ngày hè nóng bức







Sơ mi trắng mang tới nét thanh khiết dịu dàng cho mọi cô nàng khoác chúng lên người



Họa tiết da báo nhạt và hoa rực rỡ cũng là gợi ý làm tươi mát không khí ngày hè của các cô gái

Continue Reading →

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2015

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2015

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2015

Cuộc sống phức tạp hay con người khiến cuộc sống trở nên phức tạp...

Cuộc sống quá phức tạp hay nó đang nghĩ quá đơn giản.

Buồn cho cái sự đời, khi sinh ra nó được mọi người vui vẻ chào đón bằng tất cả tình yêu thế nhưng đôi khi nó lại nghĩ có hay chăng đó là giả tạo, có khi mọi người lại nghĩ sao nó không phải là một thằng con trai cơ chứ.



Lớn lên một chút đi mẫu giáo được các cô yêu chiều suốt ngày ẵm về nhà ( Mọi người kể lại thế ). Nhưng nó lại nghĩ hay các cô cố tình không cho nó về để dần dần quên đi bố mẹ mình - than ôi cái suy nghĩ khủng khiếp mà một đứa trẻ con có thể nghĩ ra.

Bắt đầu đi học đỡ hơn một chút là ở cái tuổi này biết suy nghĩ hơn và cũng không quá là già nên chúng nó chơi với nhau rất thoải mái và thành thật không vướng bận so đo hay ganh ghét. Thế cơ mà nó lại bị sốc khi có người nói về nó rằng nó là đứa con vô cảm, nó không vô cảm mà chỉ lười tâm sự mà thôi. Nó cũng chẳng nghĩ nhiều về điều đó, nó chỉ cần biết nó làm gì và những người thân của nó hiểu là được.



Khi lên đại học, xa nhà cuộc sống xô bồ hơn, phải tự lo cho cuộc sống ăn ở và những cám dỗ bên ngoài nó cũng đã biết cảnh giác hơn với những người xung quanh. Quãng thời gian sinh viên trôi qua êm ả không sóng gió.

Bắt đầu đi làm là điều ao ước khi còn ngồi trên ghế nhà trường nhưng đến khi đi làm rồi thì "đời không như là mơ". Nói thì người ta kêu "Cáo già giả nai", thực chất nó còn quá ngây thơ đối với môi trường làm việc đầy phức tạp. Cái mà nó nhìn thấy lại không giống như nó nhìn thấy ở một góc nào đó. Tưởng chừng như ai cũng rất thoải mái nhưng đằng sau đấy lại là cả một mớ bòng bong. Nó sợ mình sẽ bị biến mất trong cái mớ bòng bong đó không một vết tích.

Đến giờ nó mới thấu câu nói của mẹ "cuộc sống phức tạp lắm không đơn giản như con nghĩ đâu". Những nó lại thấy cuộc sống phức tạp hay con người khiến cuộc sống trở lên phức tạp...

Chân Ngắn
Continue Reading →

Viết cho một khoảnh khắc nhớ anh đến cồn cào

Người ta thương nói tôi ngu ngốc khi đặt quá nhiều niềm tin vào một người, yêu một người hết mình bởi khi yêu ai với tôi người đó là tất cả...
Tôi đã từng trải qua hai mối tình, mà cũng không hẳn là như thế...không biết bắt đầu từ đâu nhỉ, thui thì bắt đầu từ câu chuyện xảy ra sớm nhất.

Mối tình đầu là từ cái thời còn cắp sách mài đũng quần trên ghế nhà trường, khi mà tình cảm của con người ta còn vô cùng trong sáng và đơn giản. Chẳng biết từ khi nào mà tự dưng tôi lại cảm nắng thằng bạn cùng lớp, người mà hẳn nửa kỳ đầu lớp 10 tôi còn chẳng biết đến sự tồn tại của hắn. Và cứ thế tôi thích hắn một cách vô thức, ban đầu thì hắn không biết đâu chỉ nghĩ rằng bạn bè quý nhau thôi ( ngây thơ thật đấy làm gì có chuyện đơn thuần là bạn bè chớ ). Rồi thế là những lần chơi đùa vui vẻ cùng với nhau và cũng những đứa bạn khác trong lớp nữa, hắn dường như cũng đã nhận ra cách đối xử khác đặc biệt của tui dành cho hắn. Và cuối cùng chúng tôi cũng bắt đầu yêu nhau, nhưng tình yêu đó không được bao lâu vì cả hai nhận ra đó chỉ là cảm xúc trẻ con mà thôi.



Trời ơi ! Bí mật cuối cùng cũng bị bại lộ, nhưng mà thui kệ dù sao cũng thấy thoải mái hơn hẳn khi mà giữ mãi tình cảm của mình mà không ai biết.
Mối tình thứ 2, không con là tình cảm trẻ con thích thích nhau nữa, nó là thứ tình cảm khiến con người ta vật vã, đau khổ thậm chí có những người nghĩ đến cả việc hy sinh bản thân mình vì nó... thứ mà người ta hay gọi nó là TÌNH YÊU ! Đối với tôi tình cảm nó chưa đến mức như vậy, nhưng cũng đủ để tôi cảm thấy rằng mình thật sự đã thấy ĐAU mỗi khi nghĩ đến người ấy. Hẳn là đọc đến đây bạn đã hiểu được rằng, tôi đang yêu đơn phương. Tôi đã nhiều lần chửi thề rằng, tại sao tại sao lại có cái thứ tình cảm chết tiệt này chứ, làm tổn hao bao nhiêu nước mắt của tôi. Nhưng nghĩ lại phải chăng tôi đang chung tình một cách ngu ngốc với một người mà có lẽ người đó sẽ không bao giờ để ý đến tôi...?



Có ai đó nói rằng buông bỏ một người tình để đổi lấy trăm người yêu, tức là bạn hãy từ bỏ theo đuổi một người mà không bao giờ để ý đến bạn, để nhìn ra xung quanh còn có rất nhiều người đang để ý đến bạn, dành tình yêu cho bạn mà bạn lại bỏ lỡ...

Mình muốn nhắn đến các cô gái rằng hãy yêu đi yêu nhiều vào những trước hết hãy học cách yêu bản thân mình trước đã...

Chân Ngắn
Continue Reading →

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

Chia tay, hay tạm thời ngừng yêu !

Là vì tôi cô đơn giữa đời trôi...!
Sài Gòn ôm đồm nhiều quá, ôm những con người lạ lẫm tứ phương, ôm cái không khí oi ả đầy nắng của hạ sang, ôm những kỉ niệm chưa bao giờ là của mình. Ai cũng nghĩ Sài Gòn chắc hẳn mạnh mẽ lắm. Nhưng khi sống lâu trong lòng nơi đây, mới biết, Sài Gòn chất chứa những nỗi buồn không đáy, của những người đã từng là của nhau -mới biết Sài Gòn có những nơi không nên ở một mình..

Em đã thử, một buổi chiều, với sự cô đơn đến vơi người, mang nó chạy khắp lòng thành phố, rồi bật khóc thảm thương, kí ức ào ạt về, như những cơn mưa bất chợt của tháng 4, rồi vô tình xô ngã bức tường lòng tưởng đã xây dựng vững chắc lắm rồi..những kỉ niệm sẽ chỉ còn là những hoài niệm...
Đến lúc lên đèn, mặt trời cũng muốn vội vã trốn chạy, để lại Sài Gòn quay cuồng cố né mình khỏi bóng tối đặc quánh. Cố làm mình ồn ã, hoa lệ. Cố tạo cho mình cái vỏ bọc thật mạnh mẽ. Nhưng đâu đó vẫn thấy được cái khắc khoải,thành phố thật cô đơn giữa người với người...
Em chưa bao giờ tin, mình chỉ còn lại một mình. Hay đơn giản chỉ là dừng lại, nghỉ chân sau một chặng đường dài. Nhưng chúng ta sẽ dừng lại bao lâu, có phải đến lúc giống như những con người lướt qua chỉ biết mỗi tên nhau, phải không?
Em lạc bước, mò mẫm tìm kiếm, bàn tay trống rỗng, lòng khô khốc, bật run giữa dòng người, em bé nhỏ đến nỗi trở nên vô hình. Loay hoay mãi, quẩn quanh vẫn vậy, vẫn là em, gầy guộc, mong manh, trở nên trầm lặng -em bỗng thấy sợ khi phải đối diện với chính mình..Giống như một phép so sánh, bài toán của chúng mình như vô cùng hạn, không điểm dừng, không lời giải, anh cũng chẳng bận lòng, lười biếng ngoảnh người đi, để lại câu chuyện còn dang dở...
Chúng ta dừng lại... đến khi nào?
Bật một bản nhạc, đeo phôn, nhắm mắt, buông thõng lòng mình, cứ khóc đi, cho bản thân mềm yếu để nhìn lại một lần nữa, trút hết ra, rồi sẽ rời khỏi cái trạm dừng của chính lòng mình, và mạnh mẽ, không vì cô đơn, mà mạnh mẽ để Sài Gòn bớt gánh nặng lòng người đi...
"Là vì tôi cô đơn giữa đường phố thân thuộc, là vì tôi hôm nay cô đơn giữa đời trôi..."

Continue Reading →

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2015

Đám cưới người yêu cũ !

'Anh sắp kết hôn rồi. Hôm đó em đến nhé!', lời nói nhẹ nhàng như gió thoảng, em mơ hồ cảm nhận sự nuối tiếc, nỗi đau đang ngấm dần vào trái tim mình. Ngày xưa, chúng ta đã cùng nhau xây dựng ước mơ về ngôi nhà hạnh phúc.


Continue Reading →

Thứ Ba, 14 tháng 4, 2015

Chân ngắn sao phải xoắn - Chương 1

Tôi, quần cộc, áo cộc, mặt đen, đang ngửa mặt, giương hết cỡ đôi mắt híp như sợi chỉ của mình lên ngắm những tán lá sấu to xòe ra dọc đường. Bỗng “bép” một tiếng, có gì đó vừa đậu xuống má tôi, tôi đưa tay lên vuốt và hét lên “ Tổ sư !”. Tôi phanh kít lại, rút trong túi ra cái khăn lau kính và lau liên hồi lên mặt. Cú đỉn thật, tôi lầm bầm nguyền rủa và phóng xe đi tiếp, thật đúng là ở đời chẳng có cái gì tự nhiên trên trời rơi xuống, mà nếu có thì 99% là phân chim và 1% còn lại chắc chắn là… nước tiểu của chim. Và vô phúc thay, tôi vừa dính phải cái thứ 99 % kia. Mất toi một ngày lãng xờ mạn.



Tôi, 25 tuổi và xin nhắc lại lần nữa, mặt đen, mắt híp. Nhan sắc thuộc dạng khó cải tạo, bởi ngoài làn da điển hình của Bao Công và đôi mắt sợi chỉ của nàng Tây Thi Đậu Phụng ra, thì phải nói rõ thêm một chân lý nữa, đó là dù sông có thể cạn, núi có thể mòn nhưng cặp chân của tôi thì mãi mãi dừng lại ở 89 phân. Dù vậy, tôi chả bao giờ thấy phiền lòng , nói một cách rất rất khiêm tốn thì tôi tự nhận thấy mình có duyên, chỉ có điều, cái nét duyên dáng đó nó vẫn đang ở dạng hết sức tiềm ẩn, mà cho đến hiện nay, chưa có ai ngoài tôi khám phá ra nó.
Đang hậm hực lao xe đi thì có tiếng còi chói tai vang lên, tôi chửi thầm “ Tổ cha đứa nào ra đường đá bóng rồi lại còn thổi còn điếc cả…” . Chưa kịp dứt câu thì anh áo vàng, đội mũ chỉnh tề dùng gậy ra hiệu cho tôi dừng lại. Ối, nguy rồi, mình làm gì mà bị Công an giao thông hỏi thăm thế này ? Ngó trước, ngó sau chẳng có ai, tôi đoán chắc là mình dính rồi. Ngoan ngoãn theo anh áo vàng dắt xe vào lề đường, nhưng tôi vẫn tranh thủ liếc qua khuôn mặt của anh chàng, tôi có thói quen liếc nhìn người khác để thăm dò phản ứng. Ôi trời, tôi quá choáng váng, suýt nữa tôi đã thốt lên “ Mẹ ơi, đẹp trai như siêu mẫu ” . May mà tôi kịp ngậm mồm đúng lúc chứ không thì tanh bành hết mọi thứ. Khổ, phải nói thật là tôi luôn tự cho mình là người kiên định, có lập trường vững vàng vì thế đừng hòng có loại thói hư tật xấu nào đốn ngã được tôi. Tất nhiên, nếu đó là một chàng trai đẹp trai hào hoa thì mọi chuyện lại hoàn toàn khác. Có vấn đề gì đâu, với tôi, hám sắc không phải là tội lỗi thế nên dù bị đốn lên đốn xuống vài trăm lần tôi vẫn luôn luôn giữ lập trường kiên định rằng nếu có một nghìn lần nữa, mình vẫn sẽ tự ngã vào trai đẹp như chưa từng có vài trăm lần bị đốn trước đó.
- Đề nghị chị cho tôi xem giấy tờ !
Giọng nói trầm ấm vang lên, tôi giật mình, cố tạo một vẻ mặt tội nghiệp và đáng thương nhất ( Mặc dù, thằng Cây Sậy, bạn tôi thường nói, nhìn mặt tôi lúc đó rất muốn ói) . Kệ, ói cũng được, nôn cũng được, miễn là ói xong anh ta tha cho tôi là tốt lắm rồi.
- Giấy…. tờ… ạ ! Đây, anh xem đi ạ .

Từ thời cha sinh mẹ đẻ đến giờ, chưa bao giờ tôi phải méo mồm thêm nhiều tự “ạ” như thế. Nhưng chẳng sao, nếu được tha mà méo mồm một tí thì tôi cũng coi như đó là sự hi sinh oanh liệt của mình. Trong lúc anh ta đang nhíu mày xem giấy tờ thì tôi liếc trộm biển tên trên áo anh ta. Bất chợt, tôi phá ra cười, anh ta ngẩng đầu lên, nghiêm mặt nhìn tôi. Trời ơi, người gì mà đẹp trai quá đáng, mặt càng nghiêm nghị càng đẹp trai, tôi lại cố gắng kìm mình lại, nói một cách nhỏ nhẹ nhất có thể.
- Xin lỗi…. tại tên anh…. Ha ha ha… ha
Chết tiệt, tôi lại không kiềm chế được nữa rồi. Đấy, một trong những thói quen đáng yêu nhất mà tôi có đó là không bao giờ nhịn được cười một khi đã ngoác mồm ra. Anh ta đỏ mặt, hơi lúng túng nhưng vẫn nhìn thẳng vào mắt tôi.
- Tên tôi thì sao ?
- Ha ha…. Vương Lực Hoành ? Bố mẹ anh tưởng anh sẽ đẹp trai và nổi tiếng giống như ca sĩ Vương Lực Hoành chắc !
- Cô…
Tôi thấy mặt anh ta sầm lại, thôi chết cha rồi, tôi lại đắc tội với hắn rồi, làm sao mà xin xỏ được đây. Tôi cúi xuống thật thấp như tỏ ý mình đã biết lỗi, ( Nhưng thực chất, tôi không muốn anh ta biết rằng tôi vẫn đang rất buồn cười) . Anh ta lừ mắt nhìn tôi, rồi thản nhiên rút biên bản từ trong túi ra, đặt lên yên xe.
- Cô biết mình vi phạm gì rồi chứ !
- Ơ… tôi làm sao mà biết được … ( Thực ra khi nhìn thấy không có ai đi cạnh mình là tôi biết mình đã gây ra tội gì rồi)
- Vượt đèn đỏ ! Anh ta lạnh lùng nói.
Tôi lại nở sẵn một nụ cười tôi cho là duyên dáng nhất. Anh ta lườm tôi, rồi cúi xuống đặt bút vào giấy phạt.
- Tên cô là gì ?
- Đỗ Tiến Phương !
Anh ta ngẩng đầu lên nhìn tôi, nhìn gì mà nhìn, chưa bao giờ thấy con gái duyên dáng, mắt híp như tôi chắc. À, mà cũng có thể, anh ta bị nụ cười của tôi hớp hồn.
- Tên gì mà… như đàn ông !
Tôi chợt nhớ ra, ôi chết rồi, hắn ta hỏi tên mình để ghi vào giấy phạt, tôi cuống cuồng khuyến mại thêm một nụ cười xinh đẹp thầm cầu mong anh ta sẽ khoan dung độ lượng. Nhưng mặc cho tôi cười đến méo mồm lần thứ N thì anh ta vẫn không mảy may mềm lòng. Vương Lực Hoành, dù tên anh có giống ca sĩ mà tôi hâm mộ thì tôi vẫn nguyền rủa anh, tại sao anh không bị nụ cười đẹp như thiên thần của tôi quyến rũ chứ. Dù mắt tôi có híp thật thì ngoài điều đó ra tôi vẫn rất xinh đẹp cơ mà. Thật là bất công, à không, thật là bất nhẫn, quá bất nhẫn với một kiều nữ như tôi. Mặc cho tôi thầm nguyền rủa, anh ta xé roẹt giấy phạt đưa cho tôi. Thế là hết, tạm chia tay con bọ hung ghẻ hai mươi ngày và một cơ số tiền phạt. Thật là một ngày đen đủi. Tại sao trời sinh ra Đỗ Tiến Phương này lại sinh ra thêm một thằng cha Vương Lực Hoành làm gì chứ. Lão Hoành chết dẫm, lão Hoành ngớ ngẩn… Tôi thầm chửi rủa anh ta. Nhưng anh ta lại nhìn tôi mỉm cười, thế là tôi… chết lịm. Đấy, đến chết vẫn còn háo sắc là thế đấy! .
- Cô có cần người đưa về không ? . Hắn ta hỏi tôi.
Hừ, cuối cùng thì hắn cũng nhận ra vẻ đẹp tiềm ẩn của mình, tôi cười thầm, chắc hắn muốn đưa mình về nhà đây, đồ cáo già, đừng hòng lừa tôi, ( đấy là nghĩ thế, nhưng trong đầu tôi đã kịp vẽ ra viễn cảnh hắn chạy theo năn nỉ được đưa tôi về. ). Tôi cố làm ra vẻ tức giận và lạnh lùng.
- Anh nghĩ là anh được phép đưa tôi về chắc ? Còn lâu nhé, anh không phải là đối tượng được nhận đặc quyền đó đâu.
Anh ta trố mắt nhìn tôi từ đầu đến chân .
- Làm gì mà cáu thế ! Tôi chỉ định chỉ cho cô là bên kia đường có xe ôm thôi mà !
Ối, trời đất quỷ thần, mặt tôi đỏ dừ, giá mà lúc đó có cái bao tải đựng rác ở đó tôi cũng nguyện chui đầu vào mất. Sau vài giây định thần, tôi cố tỏ ra lạnh lùng và kiêu hãnh ( ấy là tôi nghĩ thế) .
- Khỏi cần, tôi tự đi bộ !
Tôi cố ý đi thật nhanh để anh ta không nhìn được cái mặt đã ỉu như quả cà chua ngâm nước nóng của mình. Tôi mang khuôn mặt ấy cả ngày hôm đó, và ngầm thề rằng, “Vương Lực Hoành ! Tôi sẽ trả thù” , mặc dù tôi chả biết phải trả thù hắn như thế nào. Nhưng kệ, thề được thì cứ thề, còn làm được hay không thì cứ thề đã rồi tính.

Mọi chuyện rồi cũng qua, dù tôi bị giữ xe nhưng tôi chả phải cuốc bộ ngày nào. Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình phải cảm ơn số phận vì đã cho tôi hai thằng bạn thân như lúc này, một thằng nhận nhiệm vụ chở tôi mỗi khi tôi cần đi chơi, chả phải vì nó tốt đẹp gì đâu, mà nó cũng ham chơi như tôi. Từ bé, tôi vẫn gọi nó là Cây Sậy tại nó cao và gầy lêu đêu. Thằng còn lại, tôi gọi là Bi Ve vì nó tròn tròn nhưng tính tình trong veo, dễ thương. Bi Ve chuyên chở tôi đi học, vì Bi Ve học cùng trường với tôi. Những ngày còn lại, khi muốn đi đâu tôi lại nhảy xe buýt. Và mối thâm thù với viên cảnh sát giao thông Vương Lực Hoành cũng phai nhạt dần theo thời gian. Đấy, tính tôi được cái chả thù dai bao giờ, chẳng qua tôi mắc bệnh nhớ lâu, cái gì đáng nhớ thì tôi không thể nào nhớ được ( ví dụ như lịch học, như lời dặn của mẹ..) nhưng những thứ như quán café nào ngon, chơi chỗ nào sướng, hay ai làm tôi giận thì tôi nằm lòng vanh vách. Mẹ tôi thường thở dài nói, “tao chả hiểu vì sao mày lại đỗ đại học”. Rồi sau này, khi tôi được tuyển thẳng lên học cao học, mẹ tôi lại nói “ Tao chẳng hiểu tại sao mày lại học được cao học“. Ơ hay, mẹ là mẹ con, mẹ không hiểu thì thôi chứ hỏi con làm gì, con còn chẳng hiểu nữa là. Nói vậy thôi, chứ tôi chơi ra chơi mà học cũng ra … chơi hết. Tôi vốn thông minh từ bé, nên chẳng cần học nhiều mà kỳ thi nào tôi cũng vượt qua hết, (Thực ra, một tuần hoặc một tháng trước khi thi tôi mới học mà lúc đó, tôi học hộc cả máu mồm chứ chẳng chơi đâu ) . Nói chung, may mà tôi học giỏi, vì thế mẹ tôi cuối cùng cũng vớt vát được chút xíu sự tự hào về tôi và tôi thì… đương nhiên là luôn tự hào về mình rồi.
Tôi, 25 tuổi, vừa tốt nghiệp thạc sỹ ngôn ngữ học cách đây hai tháng. Thất nghiệp, đi xe số và chân ngắn. Đó là tất cả những gì tôi có thể nói về tôi. À, ngoài ra, tôi chưa từng có người yêu nhưng tôi lại có người trong mộng của riêng mình. Nói về thiên tình sử của mình, có lẽ tôi lại phải nức nở hết một cuộn giấy loại tốt nhất mới xứng. Buộc túm lại là tôi mê trai đẹp, tôi thừa biết điều đó, mẹ tôi cũng biết điều đó và Cây Sậy hay Bi Ve cũng biết điều đó, chỉ riêng một người không biết, người mà tôi luôn mơ thấy mỗi đêm và tôi viết cho người đó hàng ngàn lá thư để trong ngăn bàn. Thật là éo le. Người ta, tức là Minh Phúc, tôi tự đặt tên anh là Lãng Tử, người học chung lớp cao học, đẹp trai, lãng tử và con nhà giàu. Ngoài những điều đó ra, tôi chẳng biết gì về anh ấy sất, vì hình như suốt hai năm học cao học, chúng tôi chỉ nói với nhau có mỗi một câu “ Xin lỗi” thôi. Chẳng là, hôm đó quýnh quáng thế nào mà tôi lại chạy vội vào toilet nam và vô tình bắt gặp người trong mộng của tôi đang làm cái việc mà chẳng cần nói ai cũng biết đấy, thế là cả hai chúng tôi cùng rối rít xin lỗi nhau. Khổ, ấp ủ bao nhiêu lâu rồi cuối cùng lại đi làm quen nhau ở cái chỗ hết sức nặng mùi như thế, thật là thiếu tinh tế quá chừng. Tôi đã tự xỉ vả mình như thế, và đương nhiên đến tận bây giờ tôi vẫn không thôi mắng nhiếc mình. Kể đến đây, chắc mọi người ai cũng nghĩ với một đứa con gái tính ngỗ ngược như tôi đã thích mà không nhích mới lạ. Vâng, đúng thế thật, tôi đã cố nhích, nhích để được gần hơn với anh ấy nhưng cứ đến gần và nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai trời phú đó, tôi lại nhũn như con chi chi và chàng thì lạnh lùng quay đi nói chuyện với người khác.
Rất nhiều lần như thế và tôi cảm thấy đau lòng lắm, cảm giác như mình sắp chết đi được ý. Những lần như thế, Bi Ve và Lau Sậy lại phải ngồi ngáp ngắn, ngáp dài nhìn tôi khua môi, múa mép về tình yêu ngang trái của mình và gật gù đồng tình ( Không đồng tình sao được, nếu đứa nào không đồng tình thì ăn vả của tôi là cái chắc) .
Và rồi, một tin khủng khiếp bay đến vào cái ngày tôi thi môn cuối cùng trong cuộc đời thạc sĩ của mình, chàng đã có người yêu! Và người yêu của chàng… đương nhiên là xinh, đương nhiên là chân dài, đương nhiên… là không thể bằng tôi ( Tôi nghĩ thế). Nhưng biết làm sao được, người mà chàng chọn là cô ta chứ không phải là tôi. Vụ đó, tôi chính thức thất tình, tôi gọi điện cho Bi Ve và Lau Sậy nức nở, cả hai, như thường lệ, phi đến cạnh tôi. Kết thúc của vụ thất tình đó là ba bát ốc xào me, năm bát ngao hấp, bốn mươi tư cái nem chua rán và chưa kể đến dăm ba chục quả trứng cút lộn. Tất cả đều do Bi Ve chi, vì Lau Sậy có lợi thế chân dài nên đã tót ra chỗ để xe sớm, còn tôi thì đương nhiên là không chi rồi, đã thất tình rồi lại còn mất tiền nữa thì đời còn ý nghĩa gì . Mặc dù, tôi nhìn thấy mặt Bi Ve có vẻ hơi thiểu não tí chút, thằng này bủn xỉn thật, lâu lâu bạn mới thất tình một bữa mà cũng khó chịu.
Sau hôm đó, tình yêu của tôi với anh Lãng Tử có vẻ như vơi đi một ít, nhưng tôi vẫn nhói lòng mỗi khi nhìn thấy anh. Đỉnh điểm của vụ nhói lòng đó là một buổi chiều, khi tôi đang đứng chờ xe buýt cạnh trường, tôi nhìn thấy anh ấy ở bên kia đường, đang cười và vẫy tay. Tôi nhìn quanh mình. Rõ ràng, ở đây toàn cụ già, chắc chắn anh ấy đang vẫy tay với tôi, dù gì tôi không phải người yêu nhưng tôi là bạn học của anh ấy cơ mà. Tôi vui mừng vẫy tay rối rít, tôi cố gắng khoe toàn bộ hàm răng trắng sáng như vôi của mình về phía anh. Và rồi, Lãng Tử của tôi từ từ sang đường, miệng vẫn cười rất tươi. Trời ơi. Tôi phải giữ tay vào một bên ngực, để trái tim đứng yên vị trí. Anh ấy đã đến rất gần, rất gần tôi… Tôi nhắm mắt lại, tưởng tượng ra cảnh anh ôm lấy tôi như trong phim và mọi người xung quanh tôi đang vỗ tay chúc mừng. Một giây, hai giây… năm giây…. Chẳng thấy cái ôm nào, tôi mở mắt ra chẳng thấy Lãng Tử đâu, tôi nhìn sang hai bên, cũng không thấy, tôi quay ra phía sau, thấy Lãng Tử đang nắm tay cô người yêu của anh ấy. Trời ơi, tôi ngu dại quá, người yêu của anh ấy đứng ngay đằng sau lưng mình mà mình tưởng anh ấy vẫy mình. Thật là đau lòng, đau lòng chết đi được. Trong khi họ hạnh phúc tay trong tay, tôi lủi về với nỗi đau ê chề. Và kết quả của vụ đau lòng đó là 2 tô phở, mười bánh khoai rán và 8 bắp ngô luộc, lần này là do Lau Sậy trả, tôi thấy mắt Bi Ve ánh lên niềm vui. Còn tôi, đương nhiên, không vui nổi. Sau lần đó, tôi rút ra một kinh nghiệm xương máu, nếu muốn hành động gì đó, hãy nhớ nhìn phía trước, nhìn sang hai bên và không quên nhìn ra sau lưng . Nhưng dù sao, vẫn phải cảm ơn cuộc đời vì tôi luôn có Lau Sậy và Bi Ve bên cạnh, mặc dù cả hai đứa sẽ không thôi nguyền rủa tôi vì sự tốn kém tôi gây ra cho bọn nó. Tôi nghĩ, cũng chả sao, chúng ta là bạn bè mà, bạn bè thì không nên tính toán đến ba cái chuyện tiền nong cỏn con. Mặc dù, Bi Ve và Lau Sậy thường xuyên vay tôi khi thì dăm ba chục, khi thì vài trăm , tổng cộng có tháng mỗi đứa nợ tôi lên đến hơn 500 nghìn, nhưng tôi có tính toán gì đâu. ( Tôi chỉ ghi vào sổ để theo dõi chứ tôi thề, tôi không thèm tính toán gì hết ).
Continue Reading →

Thứ Hai, 13 tháng 4, 2015

Cuộc chiến vẻ đẹp giữa 2 MC mới của làng giải trí Việt

Không chỉ có sự thay đổi của "bộ tứ quyền lực" mà MC của Vietnam Idol và The Voice 2015 đều là những nhân tố mới hứa hẹn sẽ mang đến nhiều điều mới mẻ cho khán giả.

Mỹ Linh- gương mặt mới đầy triển vọng của làng MC

Mỹ Linh là nhân tố mới, bước ra từ cuộc thi tìm kiếm người dẫn chương trình truyền hình – Én vàng 2014 với giải cao nhất. Nữ MC có gương mặt thanh thú, thân hình chuẩn và khả năng dẫn song ngữ đã trở thành gương mặt được nhiều nhãn hàng “săn đón” hiện nay.

Sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ MC trong chương trình Bước nhảy hoàn vũ, Mỹ Linh lại tiếp tục được “chọn mặt gửi vàng” cho vị trí MC bên cạnh MC Phan Anh.





MC Mỹ Linh xinh đẹp, nền nã trong ngày ghi hình The Voice
Từng là thí sinh của Hoa hậu Việt Nam 2014 nhưng vì áp lực trước những sự việc không mong muốn, cô đã rút lui. Lợi thế ngoại hình là yếu tố quan trọng giúp Mỹ Linh luôn nổi bật khi lên hình ở bất kỳ chương trình nào. Đảm nhận vai trò MC trong Bước nhảy hoàn vũ, Mỹ Linh nhận được nhiều lời khen bởi lối dẫn tự nhiên, cuốn hút cùng với giọng nói nhẹ nhàng, nữ tính, gương mặt khả ái được nhiều người yêu thích.



 
Mỹ Linh sẽ đồng hành cùng Phan Anh làm MC của The Voice 2015

Duy Hải- MC mới của Vietnam Idol 2015

Trước khi đến với Vietnam Idol, Duy Hải đã là gương mặt MC khá được “săn đón” ở các sự kiện của các nhãn hàng lớn ở phía nam. Anh được đánh giá là MC triển vọng sẽ nối tiếp thệ hệ “đàn anh đàn chị” trong các gameshow truyền hình thực tế hiện nay.
Duy Hải có ngoại hình bắt mắt, sáng sân khấu, tạo hiệu ứng tốt về mặt hình ảnh, nhiều khán giả hy vọng Duy Hải sẽ mang đến làn gió mới cho Vietnam Idol nhờ kinh nghiệm nhiều năm làm VJ, dẫn dắt các chương trình truyền hình và sự kiện phía Nam.
Tuy nhiên, trong buổi ghi hình đầu tiên, MC Duy Hải bị chê "tơi tả" do lối dẫn kém duyên, hơi mất bình tĩnh và dùng quá nhiều ngôn ngữ hình thể để giao lưu với khán giả.


Điều này có thể là do hồi hộp khi lần đầu dẫn chương trình truyền hình thực tế nên anh chưa tiết chế được cảm xúc của mình khiến phần dẫn không đạt hiểu quả như mong muốn. Nam MC cũng đã nhận khuyết điểm và hứa hẹn sẽ làm tốt hơn trong những đêm tiếp theo

Năm nay ban tổ chức chương trình Vietnam Idol và The Voice 2015 cũng đã đưa ra sự thay đổi về "bộ tứ quyền lực" hứa hẹn sẽ đem lại những điều mới mẻ, thú vị, hấp dẫn hơn.
Bộ tứ quyền lực mới của The Voice 2015. Ngoại trừ Đàm Vĩnh Hưng là gương mặt quen thuộc trong suốt 3 mùa, thì Mỹ Tâm, Tuấn Hưng, Thu Phương đều là những gương mặt mới


Vietnam Idol với sự có mặt của bà bầu Thu Minh cũng hứa hẹn nhiều điều mới mẻ, hấp dẫn khán giả truyền hình

Với những nhân tố mới,đầy triển vọng của cả 2 show truyền hình thực tế ăn khách nhất hiện nay, hy vọng khán giả sẽ được thưởng thức những đêm diễn đặc sắc, ấn tượng nhất tại The Voice và Vietnam Idol 2015.
Continue Reading →

Chân ngắn dễ thương: May mắn của các chàng trai chọn được họ


“Ừ thì em chân ngắn… bước chậm… để đợi người yêu em thật lòng!…”


Lần đầu tiên nhìn thấy em, điều đập vào mắt anh là đôi chân ngắn của em. Thực ra, nói cho công bằng, nếu so với mấy em chân dài tới… nách thì em mới gọi là chân ngắn. Còn so ra chiều cao trung bình của người Việt Nam ta thì em cũng không đến nỗi nào.

Anh đẹp trai (ai cũng bảo thế), ga lăng (điều này chắc 100%) lại kiếm tiền giỏi. Vì thế anh có rất nhiều em theo (không nói dối đâu nhé!). Những người yêu trước đây của anh, có em nào là không trên dưới “mét bảy”, chân cứ gọi là dài miên man. Đèo các em ấy ra đường, thấy ánh mắt ghen tị của các chàng trai trên phố, mát mặt lắm!

Vì thế khi vừa nhìn thấy đôi chân ngắn của em, anh liền quay mặt đi luôn. Em bị loại ngay từ vòng… gửi xe. Nhưng khi nghe thấy giọng nói dịu dàng, trong veo của em, anh đã không kìm lòng được quay lại nhìn em một lần nữa.

Khi nhìn vào khuôn mặt em, ánh mắt anh đã bị đóng đinh vào đôi mắt sáng ngời, đôi môi quyến rũ của em. Em bỗng bừng sáng giữa bao người, hay ít nhất trong mắt anh là vậy.

Đêm đó về nhà, anh nằm ngủ mà toàn nghĩ về em. Rất lạ, anh không còn quan trọng đến chuyện chân ngắn, chân dài nữa. Trong đầu chỉ tràn ngập ánh mắt, nụ cười của em, đến nỗi từng lời em nói anh nhớ như in. Em thông minh lắm, em dí dỏm quá khiến cả đêm anh mất ngủ.

Rồi anh tán tỉnh em. Nhưng em cứ xa cách, cứ lờ anh đi. Nhiều khi anh tức lắm, rủa thầm: “Chân ngắn mà còn kiêu!”. Và thế là anh không thèm chạy theo em nữa, quay ra “tà lưa” các em chân dài xung quanh.

Nhưng sau mỗi cuộc vui, đêm về chỉ có một mình, hình bóng em lại choán hết tâm trí anh. Nhấc máy gọi cho em, nghe giọng nói của em, hỏi thăm em vài câu, lúc ấy anh mới ngủ ngon được.

Cứ thế, từng chút từng chút một anh được hiểu thêm về em. Càng biết nhiều về em, niềm thích thú ban đầu dành cho em đã lớn dần lên đến mức anh không kiểm soát được. Và một ngày anh nhận ra, nó đã thành tình yêu lúc nào không hay. Anh đã yêu em mất rồi, không hề giống với bất kì mối tình nào trước đó.

Anh chính thức “cưa” em. Lần này em cởi mở và đối đãi với anh tử tế hơn rất nhiều. Anh phải thầm phục sự tinh tế của em. Lúc nào biết anh thật lòng, lúc nào biết anh chỉ là bản tính thích chinh phục trỗi dậy.

Giây phút anh được đặt nụ hôn đầu tiên lên đôi môi xinh xắn của em, anh thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời.


Từ khi có em, đi đường, đi ngoại giao hoặc đến bất kì bữa tiệc tràn ngập chân dài nào, anh chẳng còn chút hứng thú với các cô gái xinh đẹp nữa. Trước đây, nói ra thì xấu hổ nhưng quả thật anh lúc nào cũng liếc mắt ngang dọc, dáo dác tìm đối tượng làm quen thì mới yên được.

Đèo em đi chơi, con SH đáng ghét của anh khiến em lên xuống khó khăn. Anh vứt luôn nó ở nhà, mượn ngay chiếc xe cà tàng quý hóa của bố phóng đi. Đi xe số, chẳng có chân dài sau lưng nhưng anh vẫn thấy lòng vui phơi phới không gì sánh được. Chắc phải lên kế hoạch dành tiền mua “4 bánh”, mình đi lại cho đỡ mưa, đỡ nắng mà cũng tiện lên xuống em nhỉ!

Đưa em đến gặp bạn bè, chúng nó mắt tròn mắt dẹt rồi ghé tai anh hỏi nhỏ: “Em gái à?”. Anh tức điên lên, đứng ra dõng dạc tuyên bố em là người yêu anh.

Ôi, tự hào lắm, như kiểu mình có báu vật ấy. Đứa nào có ánh mắt không bình thường là anh lườm cho cháy mặt, còn vớ vẩn nữa là cạch mặt không thèm chơi. Lạ thật, hồi trước, thằng nào có người yêu chân ngắn ngắn mang đến giới thiệu là anh bĩu môi khinh thường ngay: “Đúng là kém cỏi!”

Ừ thì em chân ngắn, khi ôm em, mặt em vừa chạm đến ngực anh. Em có thể cảm nhận thật rõ hơn ai hết trái tim anh đang đập thình thịch phải không? Những nhịp đập chân thành ấy chỉ dành cho em thôi đấy.

Và vì em nhỏ nhắn như vậy, anh có cảm giác mình mạnh mẽ biết bao. Anh có thể ôm trọn em trong vòng tay, yêu thương, che chở cho em. Và nữa, anh có thể giữ chặt em, không cho em thoát khỏi tay anh được.

Ừ thì em chân ngắn, nhưng sao khi anh đưa em về giới thiệu với bố mẹ, ông bà lại thích em đến vậy. Chẳng như trước, mấy cô chân dài sành điệu anh dẫn về nhà chơi, bố mẹ nhìn thấy chỉ gật đầu chào hỏi qua loa rồi lánh mặt mất tăm, không niềm nở hỏi han, chuyện trò như với em. Có lẽ đó là ma lực của… chân ngắn mà anh chưa hề được biết tới. Cũng phải thôi, đến anh đây, một thằng “cuồng chân dài” còn bị chết đứ đừ huống chi bố mẹ anh.

Ừ thì em chân ngắn, thế đã sao? Em hãy cứ là em thế thôi. Hãy cứ ở trong trái tim anh và luôn giữ anh trong trái tim em. Thế là quá đủ rồi!
Continue Reading →

Tử vi hôm nay 14/04/2015: Rắc rối to sẽ tới với Sư Tử

Ma Kết vào ngày thứ Ba có cảm giác bị cả thế giới chống lại, mọi kế hoạch của Kim Ngưu khó diễn ra suôn sẻ trong ngày hôm nay.

Bạch Dương (21/3-20/4)

Bạch Dương vào ngày thứ Ba không giỏi điều khiển cảm xúc cá nhân và do đó, rất dễ vướng vào xung đột với mọi người xung quanh, nhất là các thành viên trong gia đình. Bạn sau đó có lẽ sẽ hối hận về cách hành xử của bản thân rất nhiều.

Con số may mắn của Bạch Dương hôm nay là 26, 16.

Kim Ngưu (21/4-20/5)

Mọi kế hoạch của Kim Ngưu khó diễn ra suôn sẻ trong ngày hôm nay. Những người bạn cùng nhóm bỗng hoạt động thiếu năng suất hoặc thường xuyên cáu giận vô cớ với bạn.

Con số may mắn của Kim Ngưu hôm nay là 5, 17.


Song Tử (21/5-21/6)

Nơi từng được xem là nguồn cảm hứng lớn nay lại mang đến không ít rắc rối đến cho Song Tử. Một cuộc tranh cãi đã xuất phát từ lâu hoặc một lỗi lầm cũ bỗng trở thành nguyên nhân gây rạn nứt các mối quan hệ hiện tại của bạn.

Con số may mắn của Song Tử hôm nay là 10, 18.

Cự Giải (22/6-22/7)

Nhiều khả năng Cự Giải phải liên tục tìm cách giải quyết những vấn đề đang diễn ra trong gia đình. Do từng đưa ra quyết định sai lầm nên giờ đây bạn buộc phải gánh chịu không ít hậu quả.

Con số may mắn của Cự Giải hôm nay là 11, 19.

Sư Tử (23/7-23/8)

Mọi thứ trong cuộc sống của Sư Tử càng ngày càng mang đến nhiều rắc rối khó giải quyết. Vào thời điểm này, nếu phải tham gia một chuyến đi xa, bạn tốt nhất nên chuẩn bị thật kỹ lưỡng cho mọi tình huống có thể xảy ra.

Con số may mắn của Sư Tử hôm nay là 10, 16.

Xử Nữ (23/8-22/9)

Thành công và thất bại đều sẽ xuất hiện trong cuộc đời Xử Nữ vào ngày hôm nay. Thành công sẽ giúp bạn có thêm niềm tin và nhờ thất bại, bạn sẽ tỉnh táo cũng như không chủ quan quá nhiều để từ đó đưa bản thân tiến xa hơn.

Con số may mắn của Xử Nữ hôm nay là 2, 20.

Thiên Bình (23/9-22/10)

Thiên Bình được khuyên nên cố gắng trì hoãn thực hiện những kế hoạch mới bởi một bước tiến vào thời điểm này sẽ tạo ra hai bước lùi. Nếu kinh doanh, bạn chắc chắn sẽ thất bại hoặc đối mặt với tổn thất lớn.

Con số may mắn của Thiên Bình hôm nay là 14, 22.

Thần Nông (23/10-21/11)

Tất cả mọi sự kiện đều diễn ra vô cùng nhanh chóng khiến Bò Cạp không kịp trở tay. Dù vậy, nếu đã quen với cách phản ứng nhanh, tổn thất của bạn sẽ có thể không quá lớn.

Con số may mắn của Thần Nông hôm nay là 17, 15.

Nhân Mã (22/11-21/12)

Nhân Mã rất có thể sẽ vô tình bắt gặp một người bạn cũ hoặc đối thủ cũ khi đang đi trên đường. Những chi tiết bạn từng cho là không quan trọng nay sẽ đóng vai trò cốt yếu trong việc thành công hay thất bại.

Con số may mắn của Nhân Mã hôm nay là 6, 24.

Ma Kết (22/12-19/1)

Ma Kết vào ngày thứ Ba có cảm giác bị cả thế giới chống lại. Tuy nhiên, bạn cũng không vì thế mà mảy may buồn rầu. Thay vào đó, bạn sẽ dành phần lớn thời gian để theo đuổi những sở thích cá nhân.

Con số may mắn của Ma Kết hôm nay là 7, 25.





Bảo Bình (20/1-18/2)

Những vấn đề liên quan đến du lịch, xin visa, liên lạc với người thân ở nước ngoài... bỗng gặp nhiều biến chuyển lớn với Bảo Bình. Khả năng cao bạn sẽ không đạt được mục tiêu mà bản thân đã đề ra.

Con số may mắn của Bảo Bình hôm nay là 8, 26.

Song Ngư (19/2-20/3)

Song Ngư ngay lúc thức dậy đã không ngừng bị chỉ trích bởi mọi người xung quanh. Ai đó khá thân thiết bỗng hành xử vô cùng thiếu trách nhiệm và gây ra không ít rắc rối cho kế hoạch của bạn.



Con số may mắn của Song Ngư hôm nay là 9, 27.
Continue Reading →

Popular Posts